IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Chúc lớp trưởng một ngày bình yên, êm ấm bên người mà mình yêu. Nhưng nhớ đừng làm gì quá giới hạn của nó Giởn thôi ko biết lớp trưởng nhà ta có em nào chưa nửa ^^ Thay mặt chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, các bộ trưởng, các ban ngành, 84 triệu người VN, 6 tỷ dân trên thế giới, chúc mừng ...Chúc Mừng Sinh Nhật Các Bạn XHHK33 «´¨`•..¤ Nguyễn Thanh Hà 05-05-1990 ¤..•´¨`» Giáp Thanh Phúc 13-05-1988 (¸.•'´(¸.•'´¤Lương Thị Thiếp 29-05-1989 ¤`'•.¸)`'•.¸) Huỳnh Đình Tuấn Vũ 01-05-1991 «´¨`•..¤Huỳnh Đình Tuấn Vũ 01-05-1991¤..•´¨`» Smile
Very Happy CHÀO CÁC BẠN,VÌ LÝ DO RIÊNG THỜI GIAN VỪA QUA VÌ NHIỀU CÔNG VIÊC MINH KO THỂ DÀNH NHIỀU TIME ĐỂ XÂY DỰNG DIÊN ĐÀN ĐC.THỜI GIAN NÀY MONG ĐC GIÚP ĐỞ CỦA CÁC THÀNH VIÊN VỀ MẶT NỘI DUNG ĐỂ XÂY DỰNG DD XÃ HỘI HỌC NGÀY CÀNG LỚN MẠNH.Twisted Evil
ĐÔI BÓNG XHH MUÔN NĂM CHÚNG TÔI LUÔN CỖ VŨ HẾT MÌNH...TỰ TIN CHIẾN THẮNG.HIHI XÃ HỘI HỌC VÔ ĐỊCH ^^ Smile
Share | 
 

 Sự tích bông hoa cúc trắng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
tuanlong
Super mod


Tổng số bài gửi: 159
Reputation: 4
Join date: 20/12/2009
Age: 23
Đến từ: HUE, LOP XHH-K33, ĐHKH-HUE

Bài gửiTiêu đề: Sự tích bông hoa cúc trắng   Fri Jan 22, 2010 11:22 pm

Sự tích bông hoa cúc trắng


Trong không gian bé nhỏ và dịu dàng của thế giới loài hoa , có một loài hoa mãi gợi nhắc về tình yêu và lòng hiếu thảo, về góc bình yên trong tâm hồn. Xin gửi đến quý vị câu chuyện về 1 loài hoa với nhan đề rất đỗi giản dị: Sự tích Hoa cúc trắng.


1.Chuyện kể rằng, ngày xưa trong một căn nhà nhỏ ven bìa rừng, có hai mẹ con nhà nọ sống côi cút bên nhau. Người mẹ dãi dầu mưa nắng, sớm khuya làm lụng vất vả. Nhưng cô con gái nhỏ luôn quấn quýt cạnh bên giúp mẹ.

Đứng dậy, khoát tay áo Những lúc mẹ mệt, em lại khẽ hát:

Bông hoa rừng nhỏ xinh
Thơm hương tóc mẹ
Ngọn suối rừng trong veo
Như tiếng hát em...

Cuộc sống cứ thế trôi qua êm đềm.
Nhưng đến một ngày nọ, người mẹ bị ốm. Cô bé ngồi túc trực bên mẹ.Em lấy nước cho mẹ uống, em kéo chăn đắp cho mẹ rồi lại khe khẽ hát cho mẹ nghe. Mẹ vẫn mỉm cười với em đấy, nhưng nụ cười không còn vẹn nguyên như trc.
Cô con gái nhỏ nhờ sóc nâu hàng ngày hái củ cho mẹ ăn, rồi lại nhờ thỏ trắng mang nước cho mẹ uống, để mình vào làng tìm thầy lang chữa bệnh cho mẹ.

2.Hôm ấy là một ngày đông giá rét, với chiếc áo mỏng manh đã cũ nát, một mình em lặn lội đi trong bão tuyết. Nhớ tới lời gọi của mẹ:

”Con gái bé nhỏ,
Đừng đi con ơi,
ngoài trời giá rét,
hiểm nguy rập rình”
em càng thương mẹ vô cùng.

Em đi mãi, đi mãi mà con đường vẫn tít tắp, thênh thang .Lối nào dẫn đến nhà thầy lang đây, bác Sẻ già? Sẻ già lắc đầu. đến cả chú khướu thường ngày hay trò chuyện hôm nay cũng im lặng buồn thiu.Vừa đói vừa lạnh, cô pé gục bên gốc cây khóc thút thít....
Bỗng có một hơi ấm từ bàn tay ai đó vuốt nhẹ trên mái tóc em. Ngẩng đầu lên nhìn, trong dòng nước mắt cô pé thấy một ông cụ râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ.Ông cụ cất giọng hỏi:
-Cháu gái nhỏ, cháu đi đâu giữa trời đông giá rét thế này?


Được kụ hỏi đến, cô pé tủi thân oà khóc.

-”Huu huu...mẹ cháu bị ốm nặng.Cháu phải đi tìm thầy lang về chữa cho mẹ cháu mà tìm mãi vẫn chẳng thấy ai.. Mẹ cháu chết mất. Cháu muốn được sống với mẹ cháu suốt đời cơ......huhu”
Van lơn, cầu khẩn-> mắt ngước lên nhìn,lay tay Kụ...nấc

Ông kụ gật đầu vỗ nhẹ lên vai em và nói:
Kụ cúi xuống, đỡ tay em đứng dậy

-”Thế thì cháu gặp đúng người rồi, ta là thầy lang đây! Ta sẽ giúp mẹ con cháu”
-“Thật thế hả ông? Ông ơi vậy thì ông cháu ta phải về ngay. Mẹ đang rất mong ông cháu mình đấy ạ!”
Kéo tay ông kụ về phía nhà, nét mặt hớn hở, tràn ngập hanhj phúc

3.-Mẹ ơi, con đã mời được thầy thuốc về chữa bệnh cho mẹ rồi này.
-Được rồi để ta bắt mạch cho mẹ cháu đã nào.
Sau khi bắt mạch cho bà mẹ, ông lão khẽ nhíu mày nói với em:
Gõ tay lên trán
-”Bệnh của mẹ cháu rất nặng.Ta e khó lòng mà chữa trị”
Bé ôm mẹ, lay lay cánh tay,sát đất oà khóc nức nở
-“Không, cháu muốn mẹ cháu sống suốt đời với cháu cơ, mẹ ơi..Mẹ ko thể chết. Mẹ nỡ để con một mình trên cõi đời này ư, Không, ai sẽ nghe con hát, ai sẽ xem con múa đây. Không con không chịu đâu........”
Quay sang kụ hỏi: -Chẳng nhẽ không có cách nào cứu được mẹ cháu hở kụ?

-.Vẫn có một cách giúp mẹ cháu hết bệnh nhưng/(Kụ đỡ tay bé )cháu phải vất vả đi xa. Cháu có làm được không?”
-“Thật thể hử ông. Không đâu ạ, khổ mấy cháu cũng chịu được miễn là mẹ hết bệnh”
-“Thế thì cháu hãy trèo lên ngọn núi cao nhất hái cho ta bông hoa màu trắng. Bông hoa ấy nằm ở sau gốc cây đa to nhất.Chóng đi rồi chóng về cháu ạ!”

4.Từ giã ông cụ và mẹ, cô bé lại tiếp tục cuộc hành trình tìm thuốc cho mẹ. Gío lạnh và gai góc làm tê buốt đôi bàn chân bé bỏng.(ngồi xuống, xuýt xoa vì rét buốt) Đỉnh núi thật cao. Dường như em đã bước đi bằng tình thương mẹ vô bờ bến.(đứng dậy, lao đi, dứt khoát)

5.Gìơ đấy, trc mắt em là bông hoa màu trắng giữa mùa đông giá rét, bông hoa duy nhất còn sót lại của mùa cũ. Bông hoa rưng rưng, trắng ngần. Em cúi xuống khẽ khàng hái bông hoa, nâng niu bông hoa trên tay bởi bông hoa này đây sẽ quyết định số mệnh của mẹ em. Chợt cô bé nghe văng vẳng bên tai tiếng của ông lão:
”Mỗi một cánh hoa sẽ là một ngày mẹ cháu đựợc sống thêm trên cõi đời này”
Cô bé nhìn quanh quất kiếm tìm giọng nói


Cô bé bèn đếm số cánh hoa
”Một cánh, hai cánh ,ba cánh.... chao ôi mẹ chỉ còn sống với mình 20 ngày nữa ư? Không, mẹ sẽ sống với mình mãi”.
Nói đoạn cô bé xé từng cánh hoa thành nhiều sợi nhỏ. Lạ thay, mỗi sợi nhỏ đã biến thành một cánh hoa dài, trắng muốt toả hương dìu dịu .
6.Cô bé mừng rỡ chạy về nhà. Gío dịu dàng nâng bước chân tội ngiệp đang chạy cuống quýt , vội vàng. Một tia nắng ấm áp từ nền trời khẽ rơi xuống đôi môi tái nhợt vì đói và lạnh.
Về đến cổng, em ngạc nhiên khi tháy mẹ, đúng là mẹ ..và cả ông lão nữa đã đứng đợi em tự lúc nào. Em chạy lại ôm chầm lấy mẹ oà khóc “Ôi, Mẹ”.ôm mẹ Nép vào lòng mẹ, bao mệt mỏi dường như tan biến


Ông cụ nhìn hai mẹ con trìu mến và bảo .Giọng ông nghe như tiếng chuông ngân vang:
”sự khoẻ mạnh và trường thọ của mẹ chính là phần thưởng xứng đáng cho tấm lòng hiếu thảo của cháu”

Nói rồi ông cụ biến mất sau làn khỏi mỏng để lại cho hai mẹ con sự ngỡ ngàng và biết ơn vô hạn. Bông hoa trắng hiền lành, nép trong vòng tay hai mẹ con, gọi niềm vui llánh trở về sau những giọt nước mắt .
Câu chuyện là một bài ca nhỏ về tình yêu và lòng hiếu thảo, đó cũng là món quà mà “Thế giới cổ tích” dành tặng cho tuổi thơ, cho mọi người như một lời giải thích thú vị về đã nguồn gốc của loài hoa nở vào mùa thu,có nhiều cánh dài trắng muốt và thường được dùng như một vị thuốc quý mà người ta vẫn thường gọi là
hoa cúc trắng.
Thiên thần múa
Về Đầu Trang Go down
mylinh.l
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Sự tích bông hoa cúc trắng   Thu Jun 24, 2010 1:41 pm

quá hay, bạn viết rất tuyệt vời
Về Đầu Trang Go down
 

Sự tích bông hoa cúc trắng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 ::  :: -